Khủng Hoảng Tâm Lý Tuổi Teen Ở Hoa Kỳ
Vietnam Parents World 16 tháng 05,2025
Những năm gần đây, thanh thiếu niên Hoa Kỳ đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng sức khỏe tâm thần nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Tỷ lệ lo âu, trầm cảm và mất kết nối xã hội gia tăng nhanh chóng, đặc biệt sau đại dịch Covid-19, khi các em buộc phải cách ly, học từ xa và giảm mạnh tương tác trực tiếp với bạn bè.
T
heo báo cáo mới nhất từ Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh Hoa Kỳ (CDC), chỉ khoảng 28% thiếu niên từ 12 đến 17 tuổi cảm thấy mình “luôn luôn” nhận sự hỗ trợ cảm xúc và xã hội cần thiết. Trong khi đó, 77% phụ huynh lại tin rằng con cái mình đã nhận đủ sự quan tâm. Khoảng cách nhận thức này cho thấy một vấn đề đáng lo ngại: phần lớn cha mẹ không nhận ra những tổn thương âm thầm mà con mình đang trải qua. Jean Twenge – giáo sư tâm lý học tại Đại học bang San Diego kiêm tác giả ấn phẩm Generations: The Real Differences between Gen Z, Millennials, Gen X, Boomers and Silents and What they Mean for America’s Future – cho biết các phát hiện này hoàn toàn phù hợp xu hướng dài hạn mà bà đã nghiên cứu suốt nhiều thập kỷ.
Ngoài yếu tố đại dịch, sự thay đổi trong lối sống, đặc biệt là việc lệ thuộc vào mạng xã hội cùng thiết bị số – đã góp phần khiến giới trẻ cảm thấy cô đơn, ít được thấu hiểu hơn. Giao tiếp phi ngôn ngữ, thiếu sự tiếp xúc trực tiếp và phản hồi chậm qua tin nhắn khiến kết nối giữa người với người trở nên hời hợt, ảnh hưởng sâu sắc đến cảm xúc và tâm lý. Hệ quả là hàng loạt chỉ số sức khỏe suy giảm: giấc ngủ kém, giảm hài lòng với cuộc sống, gia tăng các triệu chứng lo âu và trầm cảm. Đáng chú ý, nhóm thanh thiếu niên thuộc cộng đồng thiểu số giới tính hoặc chủng tộc thường chịu tác động nặng nề hơn do thiếu sự hỗ trợ phù hợp từ gia đình, xã hội.
Có thể sẽ có người cho rằng phản hồi của thanh thiếu niên trong khảo sát chỉ là tâm lý “ẩm ương” thường thấy ở tuổi mới lớn. Tuy nhiên, đội ngũ nghiên cứu của CDC đã tìm thấy mối liên hệ đáng kể giữa tần suất thiếu hụt hỗ trợ xã hội/cảm xúc và sức khỏe cả thể chất lẫn tinh thần của các em. Cụ thể, 14% số thanh thiếu niên cho biết mình “thỉnh thoảng, hiếm khi hoặc không bao giờ” nhận được sự hỗ trợ cần thiết mô tả sức khỏe thể chất bản thân “bình thường” hoặc “kém”. Trong khi đó, tỷ lệ này chỉ là 5% ở nhóm “luôn luôn hoặc thường xuyên” được hỗ trợ. Ngoài ra, 67% trong nhóm thiếu hỗ trợ cảm thấy chất lượng giấc ngủ “kém”, so với 37% trong nhóm được hỗ trợ đầy đủ.

Trong nhóm “thỉnh thoảng, hiếm khi hoặc không bao giờ” được hỗ trợ xã hội và cảm xúc, 33% có dấu hiệu lo âu, 31% có triệu chứng trầm cảm, 14% có mức độ hài lòng với cuộc sống rất thấp. Các con số tương ứng ở nhóm “luôn luôn hoặc thường xuyên” được hỗ trợ là 13%, 8% và 1%.
Mặc dù mối liên hệ giữa sức khỏe cảm xúc và thể chất đã được thiết lập rõ ràng, nhưng chiều hướng nguyên nhân – hệ quả giữa chúng vẫn rất mơ hồ. “Có thể là những người không nhận được hỗ trợ cảm xúc thì dễ cảm thấy lo âu hơn. Nhưng cũng có thể khi lo âu, bạn sẽ không cảm nhận được rằng mình đang trong sự hỗ trợ. Dẫu vậy, điểm mấu chốt này không thể đo lường một cách khách quan”, bà Twenge nhấn mạnh.